Madsunvn's Blog

chiều nay em ra phố về…

Posted by: madsunvn on: May 9, 2009

… thấy đời mình là những chuyến xe…

- Tặng bạn H của tớ -

"Nếu chia ly là một phần tất yếu của cuộc sống"…

… thì bạn H của tớ, khi bạn bước chân lên một con tàu từ một cái sân ga, bạn thấy có những người đồng hành cùng với bạn. Nhưng bạn cũng sẽ thấy không phải ai cũng đồng hành cùng bạn cho tới tận cùng. Và hãy cứ cho bạn đang trên một hành trình đi, cứ cho là thế đi, bạn chẳng cần quá quan tâm bao giờ thì bạn sẽ đến nơi. Nhưng bạn đang đi, bạn tiếp tục đi, kiêu hãnh và vui tươi và chẳng hề nghĩ đến chuyện dừng lại, bỏ cuộc, phải không? Ngay từ nhỏ tớ đã rất thích những chuyến tàu. Tớ còn nhớ lúc tớ còn là cô bé 8 tuổi, tớ và em gái, hai chị em luôn ngóng những chuyến tàu Bắc – Nam đi qua, để đứng nhìn theo đầy háo hức. Với tớ, đó là những chuyến tàu chở những ước mơ, mộng tưởng. Với tớ đó là sự chuyển động không ngừng. Tớ nhìn những hành khách ngồi trong tàu và tự hỏi những chuyến tàu này sẽ chở họ đến đâu? Với một cô bé 8 tuổi, những chuyến tàu đi qua có thể đơn giản là một sự tò mò chưa được gọi tên, nhưng từ trong tiềm thức, tớ vẫn muốn gọi những điểm đến, dù là bất kỳ đâu, của những hành trình ấy là "Hạnh phúc". Và tớ luôn tin là như vậy. Bạn có nghĩ rằng bạn muốn tin như thế không? Đến giờ, là cô gái 25 tuổi, tớ vẫn thích những chuyến tàu, vẫn thích sự chuyển động, và vẫn tin những chuyến tàu là chở những niềm vui. Còn cuộc sống của tớ, cũng giống như một hành trình. Cho đến giờ, trong hành trình của mình tớ biết rằng điều tớ tin tưởng là đúng. Tớ học được một thứ: Cuộc sống chính là những gì mà bạn nhìn nhận về nó. Sẽ không đúng nếu tớ nói rằng tớ nhìn cuộc đời màu hồng, quả thật không phải vậy. Tớ gặp những con người, tớ gặp những sự việc, tớ xoay vòng với thời gian. Cũng có những khi thấy cùng cực của sự cô đơn. Có những khi thấy cuộc sống quay lưng và hắt hủi mình. Nhưng tớ học được một điều: cần phải luôn luôn mỉm cười. Quả thật, đó là điều tớ đã làm mỗi khi cảm thấy mọi việc đang đi quá xa ngoài tầm kiểm soát. Gần đây nhất khi tớ nhìn ra cánh cửa con tàu cuộc sống của tớ và quyết định chấp nhận cái phần tất yếu ấy là tống tiễn thêm một hành khách – một người bạn – ra khỏi hành trình với chuyến tàu, để bản thân thôi làm những việc không có nghĩa… tớ lại mỉm cười, tớ thấy mọi việc trở nên đơn giản hơn khi tớ mỉm cười. Tớ tin rằng mình đúng. Và mỗi lần như thế, tớ thấy mình trưởng thành hơn. Sau đó tớ quay trở lại với toa tàu ấm áp của tớ nơi có những người bạn đồng hành khác để đi tiếp cuộc hành trình còn đang dang dở, nơi mà mỗi chúng tớ đều tin rằng mình sẽ nhận được những hạnh phúc mà mình xứng đáng… Bạn của tớ ạ, cái gì mình giữ là ở lại, để cho đi là đi.. Tớ không nghĩ nhất thiết chúng mình phải thật là mạnh mẽ, lạnh như băng trước những gì xảy ra. Làm sao có thể được? Tớ nghĩ chỉ cần chúng mình học cách nhìn thẳng vào vấn đề dù nó có phũ tới đâu. Chúng mình có thể buồn, nhưng mà một chút thôi nhé, và sẽ không sống với nỗi buồn mãi. Thế được chứ? Tớ tặng bạn bài này mà tớ đọc được, để mong bạn luôn như thế, là một hành khách trên chuyến tàu chở niềm vui, cùng với tớ, nhé

Tâm Như Thuỷ

Truyện

Cách đây 2 năm, vào một ngày sinh nhật, chị nhận được món quà Sinh nhật từ một người bạn ở Hà Nội, một món quà mà khi mở ra chị bất ngờ quá đỗi, chỉ là 3 chữ Hán viết trên một tấm giấy gió: "Tâm như thuỷ" với lời đề tặng:

"Tặng cho em ba chữ để tự khuyên mình. Cho dù ở hoàn cảnh nào, cho dù gặp bất cứ điều gì em hãy cố giữ lòng mình được thanh thản, yên tĩnh, nhẹ nhàng, trong trẻo như làn nước. Tất cả rồi cũng sẽ qua đi, như có, như không, như vui, như buồn. Tất cả đều có ý nghĩa và tất cả cũng đều vô nghĩa. Giữ lại là có, trôi đi là không. Chẳng cần vướng bận điều gì."

Vậy là đã hơn 2 năm, hơn 2 năm chị làm theo lời khuyên này, thật là khó khăn để làm cho tâm hồn mình thanh thản, nhẹ nhàng, trong trẻo như một làn nước trước những khó khăn, đau khổ mà ta phải gặp trong cuộc sống. Có những khi chị tưởng mình phải bỏ cuộc, có những khi chị cố giữ trong lòng mình những điều phiền muộn để rồi phải đau khổ vì chúng. Nhiều khi chị tự làm khổ mình với những điều đã trôi đi rất xa, vì những người không xứng đáng với tình cảm của chị và biết bao những giọt nước mắt đã rơi trong những đêm mất ngủ.

Nhưng rồi thời gian trôi qua, chị nghiệm ra rằng mọi nỗi buồn mà ta gặp phải trong đời sẽ mãi mãi làm ta đau khổ nếu ta cứ nhìn vào nó để mà sống, nhưng nếu ta cho nó qua đi và không bận tâm đến nó nữa coi như nó chỉ là một cái vấp trên con đường thênh thang mà ta bước, một áng mây đen vụt qua bầu trời tươi sáng thì ta sẽ dễ dàng vượt qua mọi đau khổ và mỉm cười với cuộc sống còn quá nhiều khó khăn trước mặt.

Trôi qua là hết, hãy để cho mọi nỗi buồn của em trôi qua, đừng giữ lại, đừng để cho nó làm em phải mệt mỏi, phải khổ sở nữa. Nếu như vì một lí do gì đó mà một người em yêu thương rời bỏ em ra đi thì cũng đừng vì thế mà rơi tõm vào đau buồn và u uất, tất cả đều có thể xảy ra, hôm nay là như vậy, nhưng ngày mai lại khác đi mất rồi, người ta cũng sai lầm nhưng có thể sửa chữa sai lầm một khi người ta vẫn sống và còn thời gian, còn nghị lực và niềm tin yêu vào cuộc sống, vào tình người.

Sống trên đời ai chẳng muốn mình được hạnh phúc, ai chẳng muốn được mãi mãi bên cạnh những người mình yêu thương và tình yêu là điều mà ai cũng mong muốn có được, nhưng cuộc sống bắt buộc ta phải sống hết mình với nó, trải qua những khó khăn và thử thách, chịu đựng những đổ vỡ và mất mát, nước mắt và nụ cười đan xen. Và tôi, và bạn và tất cả mọi người ai cũng phải tranh đấu để vươn lên và vư
t qua mọi đau khổ để sống, để mang tới cho mình và những người mình yêu thương những niềm hạnh phúc.

Tôi cũng giống như bạn, cũng là một cô gái. Nhưng chắc chắn một điều tôi sẽ mạnh mẽ lên, sẽ không bao giờ để mình mong manh và dễ vỡ đâu. Trải qua một biến cố, tôi cũng rất buồn. Lẽ dĩ nhiên với một thời gian ngắn ngủi tôi không thể nào quên. Nhưng tôi sẽ cố gắng để thời gian hàn gắn và xoá sạch tất cả, giống như nước sẽ cuốn trôi mọi thứ vẩn đục. Và tôi hi vọng bạn sẽ trở thành một người như thế.

Làm sao có thể cười tươi tắn như thế? Làm sao có thể đi qua mọi nỗi buồn mà không cho nó để lại dấu ấn gì trên gương mặt mình? Làm sao có thể rộn ràng như là hoa và nắng luôn tràn ngập trong tim? Làm sao…? Làm sao…? Hãy làm cho tâm hồn tâm hồn ta được trong trẻo như nước thì sẽ được như thế, luôn là như thế.

Vô ảnh thường giao "Tâm như thuỷ"

Hữu ngôn tự giác "Khí như sương".

(cảm ơn chị Đoan về cái blog Nếu chia tay là một phần tất yếu của cuộc sống tạo cảm hứng để em viết những dòng trên cho bạn, à dĩ nhiên trừ phần truyện hì hì . Ngoài ra cảm ơn em Trangiri về cái píc sử dụng làm tư liệu nữa nhé )

Advertisement

1 Response to "chiều nay em ra phố về…"

Lâu lâu đọc đc 1bài ntnày thích thế :X:X:X

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.